NHƯ CÁNH HOA BAY
- Chủ nhật - 21/06/2026 20:40
- |In ra
- |Đóng cửa sổ này
Truyện ngắn của Hương Nguyên
Ông Năm ngồi trên chiếc chõng tre ngắm nhìn dòng sông Vàm Cỏ với vài ba chiếc xuồng con đang trôi nhè nhẹ. Hôm nay là một ngày mùa đông. Ông trời ưu đãi cho người dân phương Nam cái nắng vàng ấm áp. Ngồi giữa đất trời Gò Dầu lộng gió mà lòng ông cứ trôi mãi về một vùng đất xa xôi, nơi có cái rét căm căm, có những hàng cây trụi lá.
Ngày ấy cách đây mấy mươi năm ở xã Thanh Phước, huyện Gò Dầu có đôi bạn trẻ tên Nam và An yêu nhau tha thiết. Đêm hôm ấy là ngày 14 âm lịch, trăng sáng vằng vặc. Họ ngồi bên nhau cùng tâm sự và chia tay. Vì bảo đảm công tác bí mật chàng trai nói với cô gái phải đi làm ăn xa lo cho tương lai mai sau. Họ hẹn một ngày thật gần sẽ tổ chức lễ cưới ấm áp. Cô gái hứa bền lòng chờ chàng trở về. Những ngày trong chiến khu hình ảnh quê hương, gia đình…luôn là nỗi nhớ da diết trong lòng chàng trai Thanh Phước. Người thanh niên có nước da trắng trẻo thư sinh lại rất kiên cường trong chiến đấu. Anh lập được nhiều chiến công lớn. Sau một trận đánh sinh tử anh bị thương nặng, khi bình phục cấp trên chuyển anh ra miền Bắc nhận nhiệm vụ khác và được học thêm một số nghiệp vụ chuyên môn.
Mãi mãi anh không quên những ngày mùa đông năm 1972, cả khu phố Khâm Thiên bị máy bay B52 ném bom hủy diệt, tất cả đều bị san bằng, tan hoang. Một mảnh bom chém vào cơ thể, người anh đầy máu. Nam ngất đi trong tiếng đạn bom gầm rú. Lại một lần nữa anh phải trải qua một cơn đại phẫu thuật và tử thần cũng phải chào thua
Những ngày nằm viện anh được cô Liên- người hàng xóm dịu dàng hết lòng chăm sóc. Cô bón cho anh từng muỗng sữa, thìa cháo, nhẹ nhàng lau vết thương, tận tụy giặt giũ không khác gì một người vợ hiền. Nhiều đêm Nam bất chợt thức, nhìn cô ngồi lặng lẽ đan áo, suối tóc dài và dày, làn da xanh xao nhưng miệng luôn nở nụ cười tươi, lộ vẻ vui mừng khi nhìn anh tỉnh giấc.
Liên là người bạn học cùng lớp với anh, họ rất thân nhau. Cô gái Hà thành lại thích nghe chuyện miền Nam, chuyện về ngọn núi Bà linh thiêng, huyền bí, chuyện con sông Vàm dịu dàng quanh co uốn lượn, ôm ấp ruộng đồng thân yêu. Đặc biệt cô thích nhất khi nghe kể về Gò Dầu với những món ăn đậm chất Nam bộ. Cô ngây thơ nói:
- Hay quá anh nhỉ! có một cái gò cao trồng rất nhiều cây dầu và quê anh tên là Gò Dầu. Nghe anh nói hoa dầu khi rơi xoay tít trong gió, em thích lắm cơ.
Nam khổ sở cố tránh mặt Liên, anh sợ mình sẽ gục ngã trước người thiếu nữ vừa xinh đẹp lại vừa nhân hậu.
Mà lạ lùng thay càng cố né tránh Nam càng nhớ Liên da diết. Anh tự nhủ đã trên 5 năm rồi biết An có còn chờ đợi không? Dù gì cũng chỉ là một lời hứa suông. Liên quá đáng yêu, tỉ mỉ, khéo léo, sâu sắc... cưới cô anh sẽ có những đứa con thật ngoan. Gia đình Liên lại căn bản, nề nếp, tất cả đều thật tốt. Với những suy nghĩ tự trấn an mình Nam nhắm mắt cố dỗ giấc ngủ. Trong mơ anh thấy mình ngồi trên một chiếc ghe nhỏ, bồng bềnh trên sông nước, những hàng tre nghiêng nghiêng trong gió, đàn cò trắng chấp chới tạo nét chấm phá trên đồng xanh bát ngát, tiếng bầy vịt đòi ăn và chiếc ghe tiến dần đến nhà anh rồi ngừng lại. Ngôi nhà thân quen có cây xoài cơm trĩu quả, có buồng chuối già dài chấm đất và trong gian bếp ám khói mẹ anh ngồi nhai trầu bõm bẽm bên cạnh là An đang lúi húi nấu cơm.
Nam tỉnh giấc, mồ hôi đầm đìa.
Trời ơi! Nếu giấc mơ kia là thật thì mình có lỗi với An vô cùng. Phải làm sao đây? Tất cả là tại mình, nếu ngay từ đầu rạch ròi, đừng thọ ơn, đừng gieo hy vọng. Bây giờ phải làm sao để vẹn cả đôi đường, vừa trọn tình cùng An mà tránh tổn thương Liên. Nam thấy mình có lỗi với Liên rất nhiều.
Cái lẫn tránh của Nam đâu qua được đôi mắt thông minh của Liên.
Buổi chiều tan học, cô chủ động mời Nam đi ăn kem Tràng Tiền. Dòng người rồng, rắn xếp hàng mới mua được hai que kem. Mà kem Tràng Tiền ngon thật, không uổng công xếp hàng. Kem ngọt, mùi đậu xanh thơm và béo ngậy. Tiếp đến, hai người lại rủ nhau đi dạo bờ hồ. Trời chiều, nước mặt hồ lăn tăn, sương bảng lảng, những chiếc ghế chật kín người và trong buổi chiều này Nam quyết định kể cho Liên nghe tất cả. Anh kể về những kỉ niệm ấu thơ, kể về mối tình tuyệt đẹp với người bạn gái. Nghe xong câu chuyện gương mặt Liên trở nên nhợt nhạt:
- Gió bờ hồ lạnh quá, mình về sớm đi anh, ngày mai anh kể cho em nghe tiếp nhé!
Buổi sáng không thấy Liên vào lớp Nam lo sốt vó. Cuối giờ học, bác bảo vệ đưa cho anh một lá thư nói là của Liên gửi
“ Hà Nội Ngày…. Tháng… năm
Anh thân yêu!
Cho phép em gọi anh bằng ba từ đó, bởi vì anh lúc nào cũng là người thân yêu nhất trong lòng em.
Anh biết không đêm qua em đã khóc nhiều lắm, khóc gì mình không có phần phước để được cùng anh đi hết cuộc đời. Nhưng em hiểu rất rõ anh à: Tình yêu không thể đắp xây trên nỗi đau của người khác. Mong một ngày hòa bình, nước nhà thống nhất em sẽ được vào thăm miền Nam, dự đám cưới của anh tại đất Gò Dầu. Em vẫn muốn được cùng gia đình thả dọc sông Vàm, thăm chợ Gò Dầu, ngắm hoa dầu xoay tít, được ăn nem nướng, được ngắm Cao Sơn Tự, được thăm đình Cẩm An, được một lần về thăm mẹ và thăm nhà…Em muốn, muốn nhiều lắm và cái muốn lớn nhất là được làm em gái của anh. Đứa em ruột thịt từ nhiều kiếp.
Dù sao em cũng cảm ơn anh rất nhiều vì tất cả những gì mà anh đã làm cho em. Anh đã cho em những ngày tháng thật đẹp, anh cho em thêm một quê hương thứ hai. Thương quý anh và yêu Gò Dầu mãi mãi.
Chào anh
Em gái của anh
Trần Thị Hồng Liên
Tái bút: Em rất ổn, anh đừng lo cho em”
***
Đất nước hòa bình, một đám cưới đơn giản mà thật vui diễn ra trên đất Thanh Phước.
Bà con xứ Gò Dầu trầm trồ trước cô gái Bắc tên Liên có làn da trắng nõn nà và đôi môi mọng đỏ.
Cô dâu An nắm tay cô gái Bắc thầm thì:
-Chị rất cảm ơn em đã chăm sóc anh Nam hết lòng, mai mốt chị có con, xin phép em cho chúng gọi em là mẹ. Chị và các con sẽ luôn mang ơn em.
Cô Liên nhỏ nhẹ:
-Xin chị đừng nói thế em là em gái ruột của anh Nam mà!
Nam quay mặt đi chỗ khác giấu đôi mắt ngân ngấn lệ.
***
Nghe tin bà Liên bị bệnh nặng bà An thúc giục cô Loan (cô con gái út) đặt vé máy bay để hai mẹ con ra Hà Nội một chuyến. Mặc dù ông Nam đã mất nhưng bà An vẫn luôn giữ mối quan hệ mật thiết với người bạn học cũ của chồng. Hà Nội đón hai mẹ con bà bằng những cơn gió chớm lạnh. Lần đầu tiên bà An được nhìn thấy cây hoa sữa với những chùm hoa trắng và một mùi thơm nồng nàn. Nhà bà Liên nằm trong một con ngõ nhỏ. Ngôi nhà hai tầng mang một vẽ đẹp tinh tế vừa cổ kính vừa hiện đại. Trước nhà là một khoảng sân rộng lót gạch màu xám. Một cây bưởi có gốc thật to và trĩu quả. Vài chậu kiểng được tỉa tót khéo léo. Phòng khách bày trí giản dị. Bà Liên nằm trên bộ ván, dáng vẻ rất tiều tụy. Hai mẹ con bà An vô cùng ngạc nhiên và cảm kích khi thấy rất đông bà con tập hợp lại để đón khách phương xa. Người miền Bắc thật là hiếu khách. Hai người phụ nữ tay trong tay, mắt ngấn lệ. Bà Liên thều thào: Cảm ơn chị đã ra thăm em, nhưng xin lỗi chị, em không ngồi dậy nỗi! Bà An xua tay: Em không khỏe, cứ nằm, đừng ngại!
Loan hết sức xúc động khi nghe mọi người kể suốt bao nhiêu năm qua bà Liên vẫn sống cô độc một mình chăm sóc cha, mẹ. Có nhiều người muốn xin cưới nhưng bà lấy cớ không thể làm dâu để toàn tâm chăm sóc hai đấng sinh thành. Khi cha, mẹ khuất bóng bà một mình lặng lẽ trong ngôi nhà hương hỏa, lo nhang khói.
Đêm Hà Nội khá lạnh, do lạ chỗ Loan nằm trằn trọc nghĩ suy và thương bà Liên vô cùng. Nhớ lúc cha còn sống ông thường kể cho cô nghe về một miền Bắc xa xôi mà gần gũi thân thương trong lòng ông. Nơi vùng đất xinh đẹp và nên thơ ấy có những con người trọng tình nghĩa, đầy lòng hy sinh. Ngôi nhà này là một vùng kí ức của cha. Và ngoài kia-cách một bức tường nhỏ là người phụ nữ nhỏ bé, dịu dàng mà cha luôn nhắc nhở. Trong mắt cha, bà Liên như một bà tiên đầy lòng nhân hậu. Loan đã trưởng thành và hiểu rõ bà Liên có một vị trí to lớn như thế nào trong lòng cha. Tình cảm của hai người đã vượt qua thứ tình nam, nữ đơn thuần mà đó là một loại tình cảm cao và sâu, nó khiến người ta trầm trồ và ngưỡng mộ . Có một lần cha vò đầu Loan và nói
“ Nếu ngày đó cô Liên níu kéo, cha mềm lòng, chắc không có chị, em con ra đời rồi”. Người phụ nữ gầy gò ngoài kia, cái cơ thể không còn sức sống ấy lại chứa đựng một tấm lòng cao thượng, một trái tim luôn biết nghĩ cho người khác.
“ Những ngày tiếp theo phải cư xử với mẹ Liên như thế nào cho phải đạo?”. Loan tự lẩm bẩm với chính mình.
HN