Thơ TỰ RU

  Tác giả: Ngô Tuấn
 
 
Ngủ đi tôi của tôi ơi
Ngủ đi tôi của cái thời ngày xưa
Cái thời chăn nắng thả mưa
Cánh cò trắng lấm trâu bừa đồng xa...
 
Ngủ đi cho cải đơm hoa
Ngủ mà về với tương cà trăng sao
Ngủ đi mà để chiêm bao
Thấy mẹ bước thấp bước cao ngõ nghèo
 
Làm gì mà phải đăm chiêu
Áo khăn phố thị vốn nhiều đua chen
Buồn chi những chuyện không tên
Vui chi những chuyện hão huyền không đâu
 
Người ta kẻ đón qua cầu
Mẹ ta sương nắng dãi dầu ai thương
Tìm xem nắm đất quê hương
Cha trao vào buổi lên đường còn không
 
Sớm mai là chợ làng Đông
Gánh rau tàn nhẫn bẻ còng dáng ai
Ngủ đi ngủ giấc thật dài
Bậu cửa mòn vẹt gót chai mẹ già
 
Ngủ đi thôi ngủ đi mà 
Nước mắt đừng mặn như là ca dao
Chuồn chuồn bay tít trên cao
Trời đang hạn hán nơi nào ngủ ơi...

Tác giả bài viết: NGÔ TUÂN